[Edit Hoàn/Đam Mỹ] Xuân Sinh – Lý Thư Cẩm – Chương 66

Đăng lúc 16:01 31/12/2025
2 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Chương 66:

Cửa phòng đóng chặt ngăn cách tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài, bên trong cánh cửa là một bầu không khí hoàn toàn khác.

Xuân Sinh lại tự trách mình, cậu cảm thấy như mình đã gây ra một lỗi lầm rất lớn vậy, \”Đình Chi, em xin lỗi. \”

\”Tại sao em lại nói xin lỗi?\”


Lúc Ngụy Đình Chi nhìn cậu, gương mặt hắn không còn đáng sợ như khi nãy nữa, mặt hắn giờ đây không có cảm xúc gì, không nhìn ra vừa rồi hắn đã rất tức giận.

Xuân Sinh bị hắn hỏi mà nói không nên lời, đôi mắt ướt át của cậu hiện rõ sự sợ hãi.

Ngụy Đình Chi thấy vậy thì lòng mềm nhũn, hắn giơ tay xoa xoa tóc cậu, \”Không liên quan gì đến em. \”

\”Ông nội không có ở đây bọn họ liền bắt nạt anh.\” Xuân Sinh nắm tay hắn, biểu cảm vừa buồn bực vừa tức giận, \”Sao bọn họ lại có thể nói chuyện với anh như vậy? \”

Cậu thật sự không thể nào hiểu rõ được sự máu lạnh của nhà họ Ngụy, bởi vì trong mắt cậu, việc Ngụy Đình Chi mất đi ông nội là chuyện đau lòng nhất, hắn đang rất cần người quan tâm cũng như an ủi, nhưng bọn họ không những không quan tâm Ngụy Đình Chi mà còn dẫn một đám người đến làm phiền hắn.

Nhớ lại chuyện vừa rồi, Xuân Sinh càng nghĩ càng tức giận, cậu nghiêm túc nắm chặt tay Ngụy Đình Chi, \”Đình Chi, sau này chúng ta không cần để ý tới bọn họ, không cần nói chuyện với bọn họ. \”

Hình như đây là cách mà Xuân Sinh đối phó với đám người xấu, sự ngây thơ của cậu làm người ta hơi buồn cười.

Nhưng Ngụy Đình Chi nghe xong thì không cười, hắn không nói gì mà chỉ trở tay nắm lấy ngón tay Xuân Sinh, dẫn cậu lên giường ngủ.

Xuân Sinh đi phía sau hắn, cậu vẫn còn tức giận mà lẩm bẩm nói, \”Bọn họ tệ quá, bọn họ đối xử với anh không tốt chút nào cả, em tuyệt đối sẽ không thích bọn họ. \”

Ngụy Đình Chi không cắt đứt sự tức giận của cậu, hắn thản nhiên rót cho cậu một ly nước, \”Lần sau nếu có người gõ cửa thì em cứ coi như không nghe thấy. \”

\”Nhưng em sợ bọn họ sẽ đánh thức anh, vất vả lắm anh mới ngủ được.\”

Ngụy Đình Chi nhoẻn miệng cười, \”Cũng đúng. \”

Xuân Sinh không hiểu ý hắn lắm, cậu cầm ly uống vài ngụm nước, sau đó nói tiếp: \”Đình Chi, anh ngủ thêm một lát nữa đi. \”

\”Anh không buồn ngủ.\”

Xuân Sinh đặt ly xuống rồi nâng mặt hắn lên, cậu khẽ nhíu mày nhìn tơ máu đỏ tươi trong mắt hắn, \”Anh vẫn chưa ngủ. \”

\”Khi nãy có ngủ rồi.\”

\”Nhưng anh bị người ta đánh thức giữa chừng.\”

Ngụy Đình Chi nắm lấy khuỷu tay Xuân Sinh, dùng lòng bàn tay xoa xoa khuỷu tay cậu, dùng ngôn ngữ cơ thể mà nói ra những lời mình muốn nói.

Những lời mà Ngụy Vân Hải nói khi nãy hắn nghe rất rõ, lúc ấy Xuân Sinh còn đứng trước mặt cha con Ngụy Vân Hải.

Bây giờ trong ngôi nhà này không ai dám nói nặng với Xuân Sinh, chính Ngụy Đình Chi cũng vậy, cho nên hắn không dễ gì mà tha thứ cho cha con Ngụy Vân Hải. Hắn cảm thấy khi nãy mình ném bình hoa là quá nhẹ tay rồi.

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.