[5] Thú Nhân Giống Cái Phản Công (Chính Chủ Đăng Ở WordPress-Blogspot&Wattpad) – Chương 127 – 131 + Ngoại truyện (đã beta)

Đăng lúc 19:10 08/03/2026
0 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Edit Beta: Carly CamiChen

[5] Thú Nhân Giống Cái Phản Công (Chính Chủ Đăng Ở WordPress-Blogspot&Wattpad) - Chương 127 - 131 + Ngoại truyện (đã beta)







Chương 127.


Hassan cực khổ lắm mới bình thường trở lại, lại phát hiện Tô Mặc vẫn đang ra sức rong ruổi không ngừng trong hậu huyệt của hắn, không khỏi nổi giận quát lên: \”Tô Mặc!\”.

Tô Mặc run mình sợ hãi, cơ thể mất trớn suýt nữa rơi xuống nước, may mà Hassan tóm lấy kéo ra trước người, tức giận nói: \”Sao em lại cả gan như vậy! Không biết có thể chết đuối sao!\”.

Tô Mặc chưa từng bị Hassan quát dữ dằn như vậy, nhất thời bị dọa, sửng sốt một lúc mới nhỏ giọng đáp: \”Nước không sâu mà…\”.

\”Không sâu?!\”. Hassan tức tới nỗi bật cười. \”Ngay cả tôi còn không thể chạm tới đáy, em còn thấy nước không sâu?!\”.

Sâu đến vậy hả?! Tô Mặc ngạc nhiên há hốc mồm, lúc này mới bắt đầu thấy sợ. Nước sâu thế mà cậu lại… lại \”chơi\” Hassan khi hắn đang cõng cậu bơi! Quả là một tinh thần không biết sống chết!

\”Em xin lỗi…\”, Tô Mặc ngoan ngoãn nhận sai, gục đầu chui vào lòng Hassan.

\”Rốt cuộc em đã nghĩ gì vậy?!\”, cơn giận của Hassan vẫn chưa nguôi. \”Em muốn bắt nạt tôi nơi nào mà không được? Tại sao cứ phải ở chỗ nguy hiểm như vậy?!\”.

\”Vì… vì có anh ở đây mà\”. Tô Mặc lí nhí nói lại: \”Dù thế nào thì anh cũng sẽ không để em xảy ra chuyện\”.

Hassan nghe thế thì sửng sốt, có tức mấy cũng không giận tiếp được. Tiểu giống cái hắn yêu thương mềm mại tựa vào lòng hắn, nhỏ giọng thốt lên lời tin tưởng hắn đầy mù quáng… Hắn còn biết làm thế nào? Có thể nói mình bị chọc tới nhũn người, suýt nữa không bơi nổi không? Tôn nghiêm của giống đực biết ném đi đâu!

Hắn thở dài, siết chặt Tô Mặc vào lòng. Cũng do hắn sơ suất, sau này nếu có dẫn theo Tô Mặc, tuyệt đối không đi đến những nơi có chút nguy hiểm nào!

Tô Mặc ngoan ngoãn dựa trong lòng Hassan một lúc, đến khi cảm thấy Hassan không còn giận nữa mới nhỏ giọng trách: \”Hassan dữ quá!\”.

Hassan cạn lời hỏi trời cao. Phạm sai lầm lớn như vậy, em còn trách tôi dữ! Nhưng hắn đã quen cúi đầu nhận sai trước Tô Mặc, Tô Mặc đã thấy hắn dữ thì đành thở dài nói \’xin lỗi\’ vậy.

\”Còn thở dài nữa, chẳng có thành ý gì cả\”, Tô Mặc lầm bầm. Vì vừa nghe tiếng thở dài của Hassan là cậu lại nhớ lại chuyện ngu xuẩn mình vừa làm, ngu ngốc chết được, chột dạ lắm đấy biết không!

← Trước Sau →