Chương 2: . Làm quen

Đăng lúc 22:26 16/06/2026
11 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Tuy nhiên Vương Mỹ Ngọc vẫn bị điểm trừ trong mắt của Bùi Thành Hiên vì cô bé đó dám gọi anh là chú và xưng hô là con, anh mới có 38 tuổi thôi vẫn còn trẻ chán cơ mà, vậy mà qua miệng của cô bé này anh đột nhiên như trở thành một ông lão tám mươi tuổi vậy.

Bùi Thành Hiên gật đầu rồi nói tiếp “Cô vào thư phòng của tôi đi, tôi có một số việc cần trao đổi trước khi cô bắt đầu công việc giảng dạy con gái tôi.”

“Dạ được ạ.”

Má Lê rời đi trong thư phòng của Bùi Thành Hiên chỉ còn lại anh và Vương Mỹ Ngọc, anh bước qua chỗ sofa màu lông chuột ngồi xuống rồi chỉ tay vào chỗ đối diện “Cô ngồi đi.”

Vương Mỹ Ngọc ngồi xuống, Bùi Thành Hiên rót cho cô một tách trà “Mời cô uống nước.”

“Dạ con cảm ơn chú ạ.”

Bùi Thành Hiên nhấp môi một ngụm trà rồi lên tiếng “Hồ sơ của cô tôi đã xem qua rồi, về hợp đồng và điều khoản trong giấy cam kết tôi mong muốn là cô thực hiện đúng như thế, còn nữa tuyệt đối không được tiết lộ với người khác về những chuyện mà cô biết về gia đình tôi.”

Vương Mỹ Ngọc gật đầu đáp “Dạ con hiểu rồi ạ, chú không cần lo lắng, công việc của con chỉ là dạy học cho bé Nhã Đan còn những chuyện khác con xem như không biết, không nghe, không thấy.”

Thành Hiên Tiên tỏ ra hài lòng với sự hiểu biết của Vương Mỹ Ngọc “đầu tư giám đốc bên Trung tâm tâm sư cũng đã nói qua tình hình của Nhã Đan với cô ấy rồi chứ?!”

Vương Mỹ Ngọc đầu “Dạ phải ạ, cô giám đốc đã nói qua tình hình của bé Nhã Đan, con sẽ cố gắng hết sức hoàn thành công việc giảng dạy của mình, nếu không được con sẽ tự xin phép nghỉ ạ.”

Thành Hiên Tiên cười thở dài “Nhã Đan bắt đầu bị tự kỷ từ khi con bé lên năm tuổi, tôi đã đến nhiều bệnh viện gửi các bác sĩ tâm lý hàng đầu trong nước thậm chí là nước ngoài điều trị nhưng không có kết quả gì cả, họ đều nói trong lòng con bé có gúc mắt lớn nếu không làm rõ thì khó mà chữa trị.”

Vương Mỹ Ngọc tỏ ra tò mò lên tiếng hỏi “Chú từng cho bé Nhã Đan đến trường chưa a?”

“Rồi, lúc con bé đến tuổi đến trường tôi cũng đã cho bé đi học nhưng mà với tình yêu của nó không bạn bè nào dám làm bạn với nó hết, sau khi đi học được một thời gian ngắn thì tôi nhận ra con bé ngày càng trầm tính hơn, sau đó tôi cho người điều tra mới biết bạn bè ở trường đều cười Chú chăm sóc xi Nha Đan không bình thường, về sau tôi quyết định cho con nghỉ học ở trường và mời gia sư đến nhà dạy kiến ​​thức cho bé.”

Vương Mỹ Ngọc đầu “Lúc năm tuổi bé Nha Đan mới bắt đầu tự kỷ không biết gia đình có xảy ra biến cố gì lớn làm bé sốc nên mới như thế không ạ?”

Bùi Thành Hiên chần chừ rồi lên tiếng đáp “Đúng là có xảy ra biến cố lớn nên con gái tôi mới ra nông nỗi này nhưng chuyện riêng của gia đình không tiện nói với người ngoài mong cô lượng thứ.”

Vương Mỹ Ngọc cúi đầu tỏ vẻ áy náy “Dạ con xin lỗi chú, con không nên hỏi nhiều như thế, con cũng chỉ muốn biết nguyên nhân mà Nhã Đan bị bệnh như thế thôi nếu là chuyện riêng của chú vậy thôi con không hỏi nữa.”

 

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.