Chương 1: Song tính

Đăng lúc 16:49 24/06/2026
0 · 0 · HẾT

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Tan học, tài xế không lái xe về nhà cậu đang ở. Việt Ngưng hỏi một câu, tài xế khó xử mà nói, hôm nay tiên sinh nói muốn cậu về nhà, tâm tình của ngài ấy nay không tốt cho lắm .

Việt Ngưng a một tiếng.

Cậu nắm chặt quần, nói: “Có thể không trở về hay không? Tôi nghĩ mẹ……”

Tài xế than một tiếng, nói tiểu thiếu gia a, đây là ý của tiên sinh, ngài đừng làm khó dễ tôi như vậy .

Việt Ngưng không nói nữa mà vuốt ve điện thoại .

Cậu bị đưa tới một căn biệt thự mà mình ít khi đến, bảo mẫu đã sớm làm xong cơm, Việt Ngưng một mình ngồi ăn, xung quanh quạnh quẽ không có một ai .

Cậu cầm điện thoại, xem tin tức hôm nay, lướt Weibo, rồi lại nhìn một video về thú cưng hồi lâu .

Mẹ không nhắn lại .

Mẹ của cậu là một người rất am hiểu máy tính. Khi còn nhỏ, mẹ luôn bầu bạn chơi đùa với cậu, rồi sau đó là ngồi trước máy tính làm một ít chuyện gì đó cậu nhìn không hiểu. Mẹ thường xuyên phát cuồng không rõ lí do, ôm gối đầu rúc trong chăn khóc đến nôn khan. Khi đó Việt Ngưng mới vừa học được cách đi đường, đỡ giường đi đến bên người Việt Thù, duỗi cánh tay nhỏ mập mạp sờ khuôn mặt đẫm lệ. Mẹ lập tức lau khô nước mắt, bế lên hắn, cùng cậu ra vườn hái mấy trái anh đào chín trên cây .

Bọn họ ở tại một tòa trang viên, bên ngoài là cả vườn cây ăn quả rộng lớn có đủ mọi loại.

Mẹ chưa bao giờ khóc thút thít trước mặt Việt Ngưng .

Điện thoại có một cái app rất nhỏ ẩn giấu được mã hóa thông tin, rất khó khiến người phát hiện .

Mẹ nói hôm nay muốn cùng cậu trốn đi .

Việt Ngưng liền nhắn lại được ạ .

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.