Chương 2: Không Muốn Buông Tha Dễ Như Vậy Đâu

Đăng lúc 21:39 14/06/2026
62 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

Chỉ thấy thân thể hơi cứng lại, ánh mắt cũng nhanh chóng chóng thu hồi.

Tâm Nhi không biết vì sao chồng mình không nói chuyện nên vội vàng hòa giải, “Sao anh ấy lại cảm thấy cậu thừa được chứ. Rõ ràng ràng buộc là anh ấy làm phiền chị em chúng ta tụ tập mới đúng.”

“Cậu không biết anh ấy bám người như thế nào đâu. Đi đâu cũng muốn theo hết.”

Tuy rằng ngoài miệng Tâm Nhi đang chịu trách nhiệm, nhưng trong lòng lại ngọt ngào như lau mật.

Tôi bình tĩnh di chuyển chân sang hướng khác, để những con đường của cơ thể được hiển thị hoàn hảo hơn trong kính chiếu hậu.

Trong gương, ánh mắt kích động thu hồi của chồng bạn lại một lần nữa nhìn trở về.

“Chồng dính người còn không tốt à. ​​Cẩn thận trong lòng anh ấy để ý cậu.”

“Tới rồi tới rồi.”

“Đi thôi!”

Đến nơi, Tâm Nhi vui vẻ kéo tôi và chồng cô ấy vào trong cửa hàng.

Quả tự nhiên kín người hết chỗ. Lúc chúng tôi tới chỉ còn lại một phòng riêng trên lầu ba

Trong lòng tôi mừng thầm, ngay cả ông trời cũng đang giúp tôi.

Sau khi vào phòng riêng, Tâm Nhi ngồi bên cạnh chồng mình. Tôi rất tự nhiên ngồi đối diện chồng cô ấy.

BÌNH LUẬN

Tâm Nhi không cảm thấy có vấn đề gì, ngược lại thuần thục gọi đồ ăn. Cô ấy còn kiêu ngạo nói với tôi, “Trước khi đến mình cố ý chuẩn bị sẵn hết rồi. Nếu không lựa chọn nhiều đồ ăn như vậy cũng sẽ rất phiền toái.”

“Vẫn là cậu suy nghĩ chu đáo.”

Tôi mỉm cười, cởi giày rồi đặt chân ngọc lên bắp chân chồng cô bạn thân.

Một tay chồng cô bạn bắt được chân ngọc không an phận của tôi. Hắn nhíu chặt mày nhìn tôi. Tôi chẳng những không trốn tránh, ngược lại còn nhướng mày.

Dưới ánh mắt chăm chú của hắn tôi cũng đặt chân kia lên, nhẹ nhàng ma sát trên gậy thịt.

Sắc mặt tôi không việc gì càn rỡ dạo chơi trên đùi chồng bạn, một đường đi tới gốc rễ khổng lồ mà tôi ngày nhớ đêm mong khiêu khích qua lại. Thậm chí tôi có thể cảm nhận được nơi nào đó đang không ngừng cứng lên.

Mặt khác tôi còn ba kỷ nhìn Tâm Nhi, “Không phải vừa rồi cậu đã nói muốn đi vệ sinh một chút sao?”

“Bằng không lát nửa đang ăn nửa muốn đi lại mất hứng.”

Tâm Nhi tỉnh, “Xem đầu óc của mình này. Mình phải đi trước một chuyến đi mới được.”

“Có cần mình đi với cậu không?” Tôi hỏi tượng trưng một tiếng chứ cũng không muốn đi cùng cô ấy thật.

Vất ngã thật mới có cơ hội ở chung một chỗ với chồng cô ấy. Tôi mới không muốn ném tha như vậy đâu.

“Không cần đâu.” Tâm Nhi không nghĩ nhiều ra khỏi phòng.

Nháy mắt trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi.

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.