[Chuyển Ver][Kaiyuan] Cậu Chủ Hồ Đồ – Cậu chủ, phát hiện ra gi­an tình của phó tổng Dịch thì xử lý ra sao?

Đăng lúc 12:57 23/12/2025
0 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

YOU ARE READING

Lần đầu chuyển ver ạ :3
Tác giả gốc là Tinh Dã Anh <3
Thể loại: 1×1 , HE, Drama
Ba quy định người hầu thế kỷ mới là gì?
Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ. Thế mấy mệnh lệnh mờ ám thì sao?
Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ. Thế…

#danmei
#kaiyuan
#khảinguyên
#tfboys
#yaoi
#đammỹ

À tiện nói luôn fic này là sinh tử văn nhá, dzai cũng sẽ có những dấu hiệu như phụ nữ khi mần tình :)))


——–
Chiếc xe ô tô cao cấp dài đen bóng, có ba cửa. Phần trước xe theo phong cách gợi cảm, thêm lá cờ nhỏ được cắm ở phần sau xe, độ dài phải gấp đôi xe ô tô bình thường.

\”Cậu vừa mới lấy bằng lái xe hả?\”. Thiên Tỉ có vẻ cười cợt, ánh mắt sau cặp kính thản nhiên bình tĩnh.

\”Thì cũng chưa lâu quá…\”.

\”Lại học vì cậu chủ nhà cậu hả?\”.

\”…Ừm\”.

Thế con chó kia thích nằm ườn trong xe tắm rửa thay quần áo, còn thích cả đánh golf?\”.

\”Hả?\”.

\”Không biết lái xe còn dám lái cái xe lớn như thế! Nó ăn thức ăn cho chó không hiểu phép tắc, chẳng nhẽ cậu cũng không hiểu à?\”. Anh cố gắng giữ nụ cười.

Nhưng cậu hoàn toàn không nghe được ẩn ý trong lời nói của anh, \”Cậu chủ nhà tôi không ăn thức ăn cho chó đâu\”.

Ai thèm quan tâm cậu chủ nhà cậu ta ăn gì!?

\”Cho dù nó chỉ ăn bít tết cậu cũng xuống xe cho tôi. Bồi thường cho tôi!\”. Hỏng gì đền nấy, cho dù là đối tượng xem mắt hồi trước, anh cũng không phong độ tới mức coi tiền như rác, \”Không ngờ cậu lại to gan như thế? Nghĩ lái xe là tình yêu à? Chơi trò mạo hiểm tìm cảm giác mạnh phải không?\”.

\”Ừm… anh Dịch này, tôi…\”.

Hai chữ vô tội còn chưa ra khỏi miệng, cửa kính sau đã trượt xuống một khoảng rất hẹp.

\”Tôi bảo cậu ta chơi trò tốc độ tìm cảm giác mạnh đó, cậu chủ tôi rất hứng thú với trò đó\”.

Dịch Dương Thiên Tỉ bị bật lại tới cứng họng, nghi ngờ nhìn về phía cánh cửa phát ra giọng nói lạnh lùng, người kia như thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi ngồi ở ghế sau, chỉ ra lệnh, ngạo mạn tới mức không chịu lộ mặt.

\”Đừng có nói linh tinh, đi\”.

\”Vâng. Cậu chủ\”. Vương Nguyên gật đầu liên tục, liếc nhìn Thiên Tỉ hình như không định tha cho cậu, cầm mảnh giấy nhớ trên xe, viết một dãy số, nhét vào tay Thiên Tỉ, \”Anh Dịch, cậu chủ ra lệnh cho tôi gấp quá, tôi phải đi trước rồi. Đây là số điện thoại của tôi, chuyện bồi thường chúng ta thương lượng sau nhé!\”.

\”Cậu!\”.

\”Ngoan nào! Tôi đi trước!\”.

Cậu đẩy cần số, đánh tay lái sang trái đưa xe lên đường, vẫn đi theo kiểu người uống phải rượu giả đó.

Gỡ kính xuống xoa lên ấn đường đang giật giật đau nhức, Thiên Tỉ nhìn đuôi chiếc xe yêu quý của nhà mình bị đâm vỡ, siết chặt mảnh giấy nhớ trong tay. Mong muốn được chửi thề dâng lên trong lòng, anh đang dùng thái độ đúng mực còn sót lại trong mình cố gắng kiềm chế.

Di động trong túi quần đột nhiên đổ chuông, anh bắt máy, \”A lô. Xin lỗi. Tôi đến muộn một lát. Xe có chút vấn đề\”.

\”Chờ đã. Có thể phiền anh giúp tôi tìm hiểu – rốt cuộc có con chó khốn nạn nào biết nói tiếng người không!?\”.

Thái độ đúng mực là gì? Vâng! Là mây bay ngang trời thôi. Chửi thề mới là nghĩa vụ của công dân khi đụng phải lũ khốn không biết điều.

← Trước Sau →