Đăng lúc 21:17 23/12/2025 ·
0 · 0
Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.
Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!
Chương 31: Hoan nghênh hành khách lên mặt trăng
Thạch Ngật một tay siết chặt eo Thư Việt, một tay khác lưu luyến vuốt ve sau lưng, môi lưỡi vẫn còn đang quấn quýt kịch liệt, trừ những động tác đó ra thì không còn gì khác nữa.
Thư Việt sốt ruột vặn vẹo mông, cọ cọ \’vật\’ của mình vào vật của đối phương khiến nó lập tứ căng cứng lớn hơn mấy phần, một tay cậu di chuyển xuống đáy quần Thạch Ngật, cảm nhận \’sự dồi dào sức sống\’ của anh qua lớp vải mỏng manh.
Đây là thứ chút nữa sẽ xâm nhập vào cơ thể cậu.
Dưới sự đụng chạm của Thư Việt, cậu cảm giác được rõ ràng dương v.ật càng lúc càng to dưới bàn tay mình, cậu chợt rụt vai, khẽ nói đứt quãng giữa những nụ hôn, \”To quá…\”
Cái thứ lớn như này có thể nhét vào hành lang chật hẹp khô khốc thật sao? Thư Việt bắt đầu sợ hãi và lưỡng lự, nhưng vì để sở hữu Thạch Ngật hoàn toàn, cậu nhất định phải vứt sự nao núng này ra sau đầu.
Cậu xoa nắn gáy Thạch Ngật, nhỏ giọng rên.
Thạch Ngật không nỡ dứt ra, lúc hai đôi môi tách ra còn xuất hiện dịch thể trong suốt, anh cúi người hôn sạch sẽ, nhìn đôi môi hai người sưng tấy mà buồn cười, anh hỏi: \”Sao vậy?\”
Còn \’Sao vậy\’?! Thư Việt hơi dùng sức nhéo tính khí của anh, tức giận nói: \”Anh cứ định hôn hoài thôi hả?\”
Thạch Ngật khẽ rên, tiếng rên trầm thấp khêu gợi lọt vào tai Thư Việt nháy mắt làm da đầu cậu tê rần, cậu lại đỏ mặt rồi.
Thạch Ngật dường như có gì đó khó nói, anh dừng một lúc mới nhỏ giọng nói: \”… Anh không biết.\”
Thư Việt kinh ngạc trợn tròn mắt, cậu há miệng, dáng vẻ hết sức khó tin.
Thạch Ngật bị cậu nhìn như thế thì cảm thấy rất mất mặt, anh giơ tay lên che mắt cậu lại để tránh bị cậu nhìn đến đỏ mặt. Một lát sau, anh cảm nhận được hàng mi dài của Thư Việt quét vào lòng bàn tay của mình, ngay sau đó là hai giọt nước mắt nóng rực.
Thạch Ngật dời tay đi, vừa cau mày vừa hơi hốt hoảng hỏi: \”Sao em khóc?\”
Mắt Thư Việt đỏ hoe, ẩn chứa bên trong đôi mắt là sự thiết tha và mong đợi, cậu hỏi liền tù tì: \”Anh chưa từng yêu ai hả? Chưa từng làm tình với ai phải không? Em là mối tình đầu của anh đúng không? Nụ hôn đầu và lần đầu của anh cũng là với em đúng không? Từ đó đến giờ chỉ có một mình em thôi phải không?\”
Thạch Ngật nghĩ rằng anh đã rất yêu Thư Việt rồi, nhưng anh không ngờ rằng đối phương luôn có thể khiến anh yêu cậu nhiều hơn mỗi ngày, trái tim già nua của anh đập kịch liệt, như không đủ sức chứa được tình yêu của anh nên cứ thế mạnh mẽ tuôn ra, mạnh mẽ khống chế trói buộc Thư Việt lại, khiến cậu không thể giãy giụa, bằng lòng trầm mê trong đó.
Anh như người thợ săn cuối cùng cũng tìm được con mồi của mình, cũng không nhịn được nữa muốn triệt để chiếm lấy Thư Việt, dục vọng ăn mòn cả xương lẫn cốt. Anh ngồi dậy, hai tay nâng mông Thư Việt, vừa ôm cậu về phía nhà tắm vừa dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Thư Việt, kiên định nói: \”Đúng vậy, trước giờ đều không có, anh chỉ có mình em.\”
Thư Việt phối hợp dùng hai chân kẹp lấy eo anh, khi có được câu trả lời, cậu khẽ cong môi cười mãn nguyện, đôi mắt cong cong, đây chính là dáng vẻ mà Thạch Ngật thích nhất. Một giọt nước mắt nóng rực rơi xuống, Thạch Ngật nghiêng người hôn lên, tầm mắt hai người chạm vào nhau, trong mắt đều là tình yêu sâu đậm không thể che giấu.
Thạch Ngật ôm Thư Việt khẽ vấp, cả hai nhìn nhau bật cười, một người ngẩng đầu, một người cúi đầu, ăn ý hôn nhau một cái.
Tắm rửa vội vã, suýt chút nữa là cọ sát tuốt súng luôn rồi, may mắn chút lý trí còn lại đã nhắc nhở Thạch Ngật rằng đêm đầu quý giá của bọn họ không thể xảy ra trong phòng tắm chật hẹp ẩm ướt được, thế là anh nhanh chóng chuyển chiến trường chiến đấu lên giường trong phòng ngủ.
Trong phòng ngủ chỉ có ngọn đèn bàn yếu ớt, phản chiếu lên hai cơ thể trần trụi ám muội đang quấn lấy nhau, trong căn phòng yên tĩnh chỉ có hơi thở dồn dập của cả hai.
Thư Việt nằm ngửa ở trên giường, mở rộng đôi chân thon dài thẳng tắp, sắc mặt ửng hồng, Thạch Ngật ngồi quỳ áp lên người cậu, anh hôn lên vành tai Thư Việt, thấp giọng hỏi: \”Có thuốc bôi trơn không?\” Thư Việt gật đầu, chỉ chỉ tủ đầu giường.
Thạch Ngật dời mắt mở cửa tủ, sau đó ngây ngẩn cả người.
Bên trong ngăn kéo có đủ loại bôi trơn của các thương hiệu khác nhau, Thạch Ngật lấy đại một chai, mở nắp bóp một đống lớn vào lòng bàn tay, sau đó khép bàn tay lại muốn ủ cho nó ấm lên một chút.
Ánh mắt của anh còn nóng hơn lúc nãy, nhìn hết sức khát máu, anh nhìn chằm chằm Thư Việt hỏi: \”Mua khi nào? Bao đâu?\”
Thư Việt như chê anh hỏi nhiều quá, sốt ruột vòng lấy cổ anh kéo mặt anh xuống gặm môi, \”Lúc nhớ anh, em không muốn dùng cái đó, anh cứ làm em thế này đi.\”
Dứt lời, cậu lại lắc mông cọ cọ lên chỗ đó của Thạch Ngật, ghé vào bên tai anh nhỏ giọng cầu hoan: \”Anh nhanh chút có được không? Em muốn.\”
Thật ra Thạch Ngật đã cứng đến mức sắp nổ tung nhưng anh vẫn đang cố kiềm chế, chờ thuốc bôi trơn nóng lên ở một mức độ thích hợp rồi mới nói: \”Em dạy anh.\”
Tuy Thư Việt cũng là người mới, nhưng ít nhiều gì cậu cũng từng xem qua mấy bộ phim, biết đại khái quy trình, đi vào từ nơi nào. Có điều việc đối phương cứ bảo mình làm người chủ động khiến cậu cảm thấy rất mắc cỡ, nhưng cậu vẫn không hề do dự mà kéo bàn tay dính đầy thuốc bôi trơn của Thạch Ngật tìm đến vị trí cực kỳ riêng tư của bản thân.
Sau đó cậu chủ động tách hai chân ra, đặt lên vai Thạch Ngật để anh thuận tiện thao tác.
Cậu ngượng ngùng bày ra hậu huyệt trước mắt anh, huyệt đạo này chưa bao giờ có người khai phá, dường như bị ánh mắt nóng rực của Thạch Ngật dụ dỗ, hai má cậu nóng lên nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nói: \”Đầu tiên dùng ngón tay mở rộng giúp em, ổn rồi thì đem vật của anh cắm vào, kế tiếp chắc không cần em dạy nữa đâu ha.\”
Chuyện như này, dù không có kinh nghiệm thì đa phần đàn ông ai cũng vô sự tự thông.
Thạch Ngật dùng thuốc bôi trơn được ủ ấm trong tay bôi lên hậu huyệt, động tác cực kỳ dịu dàng khiến Thư Việt không nhịn được co rút miệng huyệt nhiều hơn, cơ thể cũng không ngừng run rẩy.
Thạch Ngật xoa bóp chu vi xung quanh một lúc rồi mới duỗi một ngón tay đi vào, vừa tiến vào là ngón tay anh được tường thịt nóng bỏng mềm mại gắt gao cuốn lấy ngay lập tức, trán Thạch Ngật bắt đầu đổ mồ hôi, anh kiềm chế chầm chậm tiếp tục tìm kiếm về phía trước.
Anh dời mắt chuyển lên mặt Thư Việt, quan sát phản ứng của cậu, thấy cậu không khó chịu mới thử mô phỏng theo cách mọi người hay làm là di chuyển rút ra cắm vào, Thư Việt nhắm mắt lại, dù đã cắn chặt môi nhưng tiếng rên vẫn phát ra.
Thạch Ngật ngừng tay, lập tức hỏi: \”Không thoải mái?\”
\”Không có… Cảm giác có hơi là lạ.\” Thư Việt mở mắt ra, trong mắt toàn là hơi nước.
Thạch Ngật tiếp tục động tác, thấy cũng khá ổn rồi tăng thêm một ngón tay, động tác di chuyển bắt đầu nhanh hơn, ngón chân Thư Việt cuộn tròn, tính khí vểnh cao đang lắc lư theo từng chuyển động của Thạch Ngật, Thạch Ngật muốn dùng tay giúp cậu giải quyết trước cho cậu một lần thì bị Thư Việt ngăn lại.
Lồng ngực cậu phập phồng kịch liệt, hô hấp nặng nề, cậu hé môi, lộ ra đầu lưỡi đỏ tươi, ánh mắt cũng mơ màng ẩn chứa tình dục, thẳng thừng quyến rũ, \”Có thể, anh vào đi.\”
\”Em muốn được anh làm bắn.\”
Lúc này mà còn nhịn được thì chắc chắn không phải đàn ông rồi, huống hồ Thạch Ngật đã sắp nổ tung.
Anh nâng hai chân Thư Việt cao hơn, một tay cầm dương v.ật tiến vào hậu huyệt đang sốt ruột chờ đợi mình, anh cúi người nhận lấy cái hôn ướt át của Thư Việt, sau đó lại hôn lên vành tai cậu, giọng nói ám muội vang lên, nhiều lần xác nhận: \”Có thể chưa?\”
Hai tay Thư Việt đặt trên đùi Thạch Ngật, cậu bấu chặt rồi vội vàng gật đầu, cậu không thể chờ được nữa, cậu muốn hòa làm một với Thạch Ngật, không còn khoảng cách nào nữa, cậu muốn cảm nhận nhiệt độ chân thực đó, dùng nó để xác nhận hiện tại người xuất hiện ở trước mặt cậu là người thật, không phải là ảo giác của cậu nữa.
Thạch Ngật hôn cậu, nở nụ cười tuyên bố, \”Vậy anh lên mặt trăng đây.\”
Tiếp theo đó là một cú đỉnh mạnh mẽ, nhưng đáng tiếc chỉ mới có một lần là quy đầu bị tường thịt kẹp chặt, hai người cùng lúc phát ra tiếng rên rỉ khó chịu.
Lần đầu lên mặt trăng thất bại.
Tên đã lắp vào cung, Thạch Ngật không thể lui ra, chỉ có thể tiếp tục nhích vào trong từng chút một, anh chậm rãi rút ra nhấp vào, không biết qua bao lâu, cuối cùng hậu huyệt của Thư Việt cũng đã chấp nhận hoàn toàn.
Cơ thể Thư Việt rất khó chịu, dị vật cứng rắn thô to đột nhiên đi vào dũng đạo chật hẹp, so với ngón tay vừa nãy quả thật là khác biệt một trời một vực. Hậu huyệt giống như bị xé toạc, nhưng trong lòng cậu lại vô cùng thỏa mãn, vì cậu đã cảm nhận được rõ ràng, người trước mặt này là thật, anh thật sự đã bình an trở về.
Thư Việt chủ động dùng sức siết chặt vật thô to trong cơ thể, sau đó cố gắng thả lỏng, nói với Thạch Ngật cậu đã chuẩn bị xong.
Người đàn ông trước mặt đã nhịn đến mức nổ tung mà cậu còn dụ dỗ như vậy, anh lập tức nhấp mạnh, trực tiếp tiến vào nơi sâu nhất. Thư Việt không chịu nỗi cong người lên, thốt ra tiếng rên rỉ vừa như thích vừa như đang từ chối.
Đáng tiếc lúc này Thạch Ngật sẽ không cho cậu cơ hội chạy trốn.
Anh không biết kỹ thuật nào khác, chỉ có thể dùng tiết tấu nguyên thủy nhất để di chuyển, tốc độ dần dần tăng nhanh, khiến cả cơ thể Thư Việt lắc lư, hai chân đang giơ cao cũng run rẩy, dưới đêm trăng căn phòng nhỏ truyền đến những trận âm thanh ám muội đứt quãng.
Mới đầu, Thư Việt hoàn toàn không nhận được khoái cảm, cậu cau mày chịu đựng cảm giác bị xé rách, nhưng đột nhiên nơi nào đó trong cơ thể bị đỉnh trúng khiến toàn thân cậu tê dại như điện giật, khiến cho cơ thể cứng ngắc của cậu nhũn ra trong chớp mắt, không khống chế được mà phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào.
Như cuối cùng cũng được cổ vũ, Thạch Ngật liên tiếp nhấp vào cùng một chỗ, bắp đùi Thư Việt run lên, đầu ngón chân cũng khó nhịn mà quắp lại, khoái cảm trong nháy mắt chồng chất, dưới sự va chạm mãnh liệt, cậu đứt quãng cầu xin, \”Ca! Ca ca, ưm… Nhẹ một chút, chậm một chút có được không?\”
Thạch Ngật nghe lời chậm lại, bắt đầu cọ tới cọ lui không nhanh không chậm.
Chưa được bao lâu, trái lại Thư Việt lại là người bị động tác của anh làm cho sốt ruột đầu tiên, cứ như chưa được thõa mãn dục vọng, hậu huyệt ngứa ngáy khó chịu, muốn Thạch Ngật dùng thứ ấy mạnh mẽ lấp đầy cậu.
Dùng tay nâng hai chân lên, cậu sốt ruột không nhịn được kéo cổ Thạch Ngật xuống, bên trong co rút, đổi ý nói: \”Mạnh lên một chút, hung hăng chịch em…\” Thạch Ngật phối hợp tăng nhanh tốc độ, nhấp vừa mạnh lại vừa sâu, trong nháy mắt toàn thân Thư Việt cong lên, phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào đầy thỏa mãn.
Cũng không lâu lắm, Thư Việt được như ý nguyện được Thạch Ngật làm bắn.
Từ khi Thạch Ngật ra đi không lời từ biệt, cậu chưa từng tự xử, đã hơn nửa năm nên lượng tinh dị.ch vừa nhiều vừa nồng, hết tia này đến tia khác bắn lên bụng Thạch Ngật.
Thạch Ngật vẫn chưa có dấu hiệu sắp bắn, anh kiên nhẫn chờ Thư Việt lên đỉnh xong mới đè chân Thư Việt lên, tiếp tục va chạm kịch liệt.
Anh đã rất quen thuộc điểm nhạy cảm của Thư Việt, mỗi lần đều nhắm hết sức chuẩn, cứ đỉnh vào chỗ đó khiến Thư Việt lại bị anh làm cho cứng lên, cuối cùng Thạch Ngật cũng có cảm giác muốn bắn.
Anh muốn rút khỏi cơ thể Thư Việt thì bị cậu phát hiện, cậu lập tức cắn chặt dương v.ật của Thạch Ngật, thần trí mơ màng kèm theo tiếng nức nở nói: \”Bắn ở bên trong đi.\”
Thạch Ngật nhẫn nại, dây thần kinh trên trán giật giật, cả người anh đổ đầy mồ hôi, anh cố gắng nói lý với Thư Việt, \”Không sạch, sẽ bị bệnh.\”
Thư Việt hiện tại đã bị dục vọng lấp đầy, cậu không thể suy nghĩ gì nữa, vừa nghe thấy Thạch Ngật từ chối mình là cảm xúc đột nhiên sụp đổ, cậu méo miệng tủi thân khóc, hơi thở dồn dập, hậu huyệt cũng bắt đầu co rút mạnh, Thạch Ngật sắp bị cậu dằn vặt đến điên rồi.
Vậy mà tiểu yêu tinh hành hạ người lại bắt đầu lôi chuyện cũ ra lên án, \”Anh không thích em… Âm thầm đi lâu như vậy, còn tự sát! Anh có nghĩ cho em không? Anh có nghĩ tới cảm nhận của em không? Đi lâu như vậy cũng không nhớ em, cũng không thèm về thăm em lần nào… Huhuhu, bây giờ còn không bắn vào bên trong em, trong lòng anh căn bản không có em!\” Thạch Ngật bị cậu ma sát đến hết cách, không thể kiềm lại nữa, anh thả lỏng tính khí của mình, đem toàn bộ tinh dị.ch ấm áp bắn vào bên trong Thư Việt.
Thư Việt thỏa mãn phát ra tiếng rên rỉ.
Không ngờ Thạch Ngật lại nghiêng người dịu dàng hôn lên bờ môi đã sưng tấy của Thư Việt, biện hộ: \”Không lúc nào mà anh không nhớ em, anh có về một lần, suýt chút nữa nhịn không được vào tìm em rồi.\”
Không biết là Thư Việt đã có được thứ mình muốn hay có nghe được lời thanh Thạch Ngật nói hay không, cậu ngoan ngoãn dịu xuống, chờ Thạch Ngật bắn xong hết cậu mới nở nụ cười hết sức đơn thuần nhưng thỏa mãn, làm bừng sáng cả căn phòng tối tăm, còn điếc không sợ súng nói một câu: \”Ca ca… Yêu anh, thích vật của anh.\”
Thứ trong người cậu mới an phận được chốc lát lại trở nên căng cứng lên trong chớp mắt.
Thư Việt hoang mang trợn mắt, nhỏ giọng oán giận: \”Sao anh lại cứng nữa rồi!\”
Thạch Ngật lại bắt đầu chậm rãi di chuyển, lần này không vội vàng như lần đầu, anh nhẹ hôn lên mỗi tấc da thịt trên người Thư Việt, mỗi một chỗ được anh hôn như bị bốc cháy, cuối cùng trở lại lên môi. Môi lưỡi quấn quýt, tiếng nước vang lên, Thư Việt lại trầm mê trong dục vọng.
Đêm nay, Thạch Ngật nể tình đây là lần đầu của Thư Việt, còn bắn ba lần cho nên lúc anh chuẩn bị bắn lần thứ hai đã định rút ra, nhưng lúc Thư Việt mơ hồ sắp rơi vào giấc ngủ vẫn không quên quyến rũ anh, không cho anh rút ra. Anh vừa động đậy một cái là cậu liền rầm rì bắt đầu rơi nước mắt, nhỏ giọng lầm bầm muốn ngậm vật của anh ngủ.
Thạch Ngật hết cách, anh không dám rút ra nữa, chỉ dùng biên độ di chuyển cực nhỏ để giảm bớt khó chịu cho bản thân, vừa chờ tiểu tổ tông ngủ say.
Thấy hơi thở cậu đã đều đều, Thạch Ngật không dám để tinh dị.ch ở trong cơ thể cậu cả đêm, anh cố gắng rút tính khí ra rồi chạy vào nhà vệ sinh tắm rửa trước, sau đó trở lại cẩn thận ôm cậu lên bỏ vào trong bồn tắm cọ rửa từ trong ra ngoài.
Đáng tiếc anh đã đánh giá cao định lực của mình khi đối mặt với Thư Việt, dương v.ật lại cứng đến đau, cuối cùng anh chỉ có thể nhìn gương mặt của cậu mà tuốt súng, tay vuốt ve da thịt trắng mềm của cậu, xoa nắn đầu vú lúc nãy anh vẫn kiềm chế không động vào. Thư Việt vô thức phát ra tiếng rên, Thạch Ngật nghe thấy liền không nhịn được nữa, không bao lâu sau đã bắn, có mấy tia bị dính lên người Thư Việt, Thạch Ngật dùng ánh mắt nóng bỏng của mình nhìn chằm chằm hồi lâu, mới giúp cậu tắm rửa sạch sẽ.
Tắm xong trở lại giường, Thạch Ngật để Thư Việt nằm nghiêng đâu lưng về phía mình, sau đó anh áp người vào lưng cậu, nghe lời đem tính khí nửa mềm nhét vào hậu huyệt Thư Việt, vì mới được rửa sạch nên Thạch Ngật không tốn bao nhiêu sức đã đi vào dễ dàng, anh nhấc chân lên đem Thư Việt ôm vào trong lòng, lúc này mới yên tâm ngủ.
. : .
Tác giả: Mẹ ơi… không muốn viết thịt nữa, cảm giác cơ thể bị rút sạch… Tôi đã cố gắng hết sức rồi
Đậu: Tác giả viết thịt còn mệt thì con edit có khá gì =]] Đậu không giỏi edit H lắm, đã cố hết sức để tạo \’cảm xúc\’ cho mọi người, hi vọng mọi người ăn ngon sao bao ngày chay trường :)). Đáng lẽ ko đặt pass, nhưng tự nhiên cảm thấy không an toàn lắm, nên thôi vẫn nên đặt pass cho chắc ăn.
Bình Luận Mới
Trong [ Sắc – Hoàn] Cám Dỗ – Vũ Sơn Thanh – 🍀Chương 27🍀Có thai
wtf [Meme 31]
Warning: Attempt to read property "display_name" on false in /www/wwwroot/metruyenvn.org/wp-content/themes/itruyenchu/sidebar.php on line 209
· 16/08/2024
(10)
Hãy chứ sao má :) Nhưng không hay lắm :v Thật mà hshsbdndnsns hshsbdndnsns jdndndnvui...
—— trong