(Quyển 3) – Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai – Mặc Linh [Full Truyện] – Chương 434: Chủ nhân tùy hứng như vậy

Đăng lúc 13:07 23/12/2025
0 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

YOU ARE READING

Truyện : Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai
Tên Hán Việt: Thượng Vị Công Lược: Ngã Bả Phản Phái Dưỡng Oai Liễu
Tên Trung: 上位攻略: 我把反派养歪了
Tác giả : Mặc Linh
Edit & Beta: Nại Nại
Tình trạng: Hoàn thành (555 chương [520 chương hoàn chính văn 35 chương ngoại…

#codai
#dongvu
#dungchieu
#full
#huyềnhuyễn
#maclinh
#nainai
#ngontinh
#tinhcam

Edit : Nại Nại


(Đọc ở trang chính chủ wattpad là ủng hộ và tôn trọng editor. Cám ơn mọi người.)
___

\”Tiểu Hoan Hoan, hắn…\” Linh La kinh ngạc, vừa rồi nàng đứng rất gần Dung Chiêu, sao lại biến thành một người khác?

Vu Hoan giống như trấn an vỗ vỗ đầu Linh La, sau đó nhìn về phía hắc ảnh như ẩn như hiện trong sương mù.

Khi nàng nhìn lại, hắc ảnh nắm sương mù bên cạnh giống như thủy triều đánh về phía Vu Hoan và Linh La.

Hắc ám đánh úp lại, lạnh dính bao bọc lấy nàng.

\”Tiểu Hoan Hoan, ta không tinh lọc được.\” Giọng của Linh La có chút vội vàng: \”Tiểu Hoan Hoan đây là oán khí, đã sắp tiến thành giai đoạn thật thể…\”

Giọng của Linh La càng ngày càng nhỏ, Vu Hoan cảm giác tay mình đang nắm lấy chậm rãi biến mất.

\”Linh La?\” Tay trong tay Vu Hoan bỗng dưng không còn.

Oán khí, thật thể.

Vu Hoan nhớ đến oán khí luyện hóa thành ma khí trong Phong Tuyết Thành kia.

Thật giống nhau, nhưng tựa hồ càng cao cấp hơn một ít.

Xúc cảm phía sau lưng khiến lông tơ toàn thân của Vu Hoan đều dựng đứng hết cả lên, nàng không kịp phản kích, bị xốc bay đến trên không trung, nhanh chóng rơi xuống.

Tuy khó khăn lắm mới ổn định được thân thể, dưới chân lại trợt một cái, cảm giác trống rỗng kia làm Vu Hoan đổ mồ hôi lạnh.

Mà phía sau là vực sâu.

Trong lòng Vu Hoan rất bực bội, đờ mờ căn bản không biết công kích mình là cái gì, hắc ảnh vừa rồi giả mạo Dung Chiêu lại là ai.

Trong lòng nàng gọi Dung Chiêu, lại không có đáp lại.

Nàng bị nhốt ở đây!

\”Vù~\”

Tiếng gió lạnh thấu xương, Vu Hoan cảm giác phía sau có cái gì đó đang kéo mình, nàng trở tay đánh một đường linh lực đến, ánh sáng hiện lên trong sương mù, chiếu sáng phía sau nàng.

Nháy mắt thấy rõ thứ kéo mình, sương đen kia hình thành một bàn tay, ánh sáng chợt biến mất, cánh tay kia đánh úp về phía nàng.

Vu Hoan muốn nghiêng người tránh đi, lại quên mình đang đứng bên cạnh vực sâu, nàng né sang một bên như vậy, dưới chân trượt một cái toàn thân ngã xuống phía dưới.

Mọi chuyện phát sinh quá nhanh, Vu Hoan căn bản chưa kịp phản ứng, chờ đến khi rơi được một hồi lâu, Vu Hoan mới luống cuống tay chân dùng linh lực ổn định thân thể của mình.

Sương mù xung quanh chậm rãi rút đi, thảm thực vật màu xanh biếc xuất hiện trong sương mù, phía dưới rậm rạp như kiến.

Khi sương mù toàn bộ tan đi, dưới chân Vu Hoan cũng đã chạm đến thảm thực vật đó.

Âm thanh cãi cọ ồn ào ở bốn phía đột nhiên im bặt…

Vu Hoan: \”…\”

Sao nàng lại ra ngoài rồi?

Dung Chiêu đâu? Linh La đâu?

← Trước Sau →