(Quyển 3) – Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai – Mặc Linh [Full Truyện] – Chương 477: Nhất định là người ngồi kia.

Đăng lúc 13:11 23/12/2025
0 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Mê Truyện - Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chương.

Bấm vào nút để tùy chỉnh phông chữ, cỡ chữ , v.v... Nếu xem truyện có vấn đề gì, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé!

YOU ARE READING

Truyện : Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai
Tên Hán Việt: Thượng Vị Công Lược: Ngã Bả Phản Phái Dưỡng Oai Liễu
Tên Trung: 上位攻略: 我把反派养歪了
Tác giả : Mặc Linh
Edit & Beta: Nại Nại
Tình trạng: Hoàn thành (555 chương [520 chương hoàn chính văn 35 chương ngoại…

#codai
#dongvu
#dungchieu
#full
#huyềnhuyễn
#maclinh
#nainai
#ngontinh
#tinhcam

Edit: Nại Nại


(Đọc truyện ở trang chính chủ Wattpad là ủng hộ và tôn trọng editor. Cám ơn mọi người)

____

Giọng nói rất mờ ảo, âm sắc rất trong trẻo, như là nước suối chảy róc rách, duy nhất không đủ chính là không có nửa phần dao động.

Khóe miệng Vu Hoan vừa giật, lại thêm một Dung Chiêu?

Đám người áo choàng trắng vừa rồi còn hùng hổ nghe thấy giọng nói này, khí thế như là bị phất sạch, sôi nổi cúi đầu: \”Tháp chủ.\”

Tháp chủ?

Tháp chủ Tiên Linh Tháp?

Không khí vặn vẹo một chút, một bóng người chầm chậm từ trong không khí hiển lộ ra.

Trên người hắn cũng mặt y phục cùng màu với áo bào trắng kia, những khác với áo bào trắng của đám người đó, y phục của hắn nhìn qua càng hoa lệ, càng có cấp bậc, mà đám áo bào trắng giống như là bắt chước hắn vậy.

Tóc đen dài như thác nước xõa đến bên hông.

Mặt mày hờ hững, dáng vẻ thanh quý không dính khói lửa phàm tục.

\”Ta cho các ngươi tiến vào, không phải để các ngươi tới đánh nhau.\”

\”Tháp chủ, nữ nhân trên tay hắn…\” Có người đứng dậy.

Tháp chủ ngước mắt, vừa lúc vọng đến Vu Hoan trong Uyên Ương Kính, cái vẻ thờ ơ của hắn dường như bị nứt ra trong giây lát, nhưng rất nhanh hắn đã ngụy trang lại.

\”Các ngươi đi ra ngoài đi.\”

\”Tháp chủ…\” Người nọ không cam lòng nhìn về phía Thịnh Thế… nữ nhân bên cạnh.

\”Đi.\” Đám người áo bào trắng phất tay áo rời đi.

Trước khi đi còn dùng ánh mắt nhìn Thịnh Thế và Uyên Ương Kính, đều là nhất định phải có được.

\”Thiên Linh Thể, bị các ngươi đạp hư đến nông nỗi này.\” Tháp chủ sâu kín lên tiếng: \”Nàng ta ở lại, các ngươi đều đi ra ngoài đi.\”

Đờ mờ, còn không có ai dám nói chuyện với ta như vậy đâu!

Vu Hoan vừa định nổi bão, Dung Chiêu đã nghiêng người chặn tầm mắt của nàng: \”Chúng ta đi thôi.\”

\”Aiz… hắn hắn…\” Vu Hoan chỉ chỉ phía sau.

Dung Chiêu khẽ lắc đầu.

Vậy mà Thịnh Thế cũng giống với Dung Chiêu, buông Bách Lý Vu Hoan ra: \”Bách Lý cô nương, sau này còn gặp lại. Dao Nhi…\”

Vu Hoan trừng hắn, Thịnh Thế chỉ lắc lắc đầu, sau đó biến mất trong không khí.

Ra khỏi Tiên Linh Tháp, Vu Hoan lập tức không nhịn được: \”Chàng sợ hắn? Hắn có địa vị gì?\”

\”Ả ta ở đó, là an toàn nhất.\”

\”Bách Lý Vu Hoan?\”

\”Ừ.\” Dung Chiêu nhìn Vu Hoan: \”Thời gian Tiên Linh Tháp xuất hiện còn sớm hơn nàng biết đến, ở đây chỉ có một tháp chủ, chưa bao giờ đổi mới.\”

← Trước Sau →